Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014
Hoa lớn lên ở vùng quê đất nghèo .nhà nghèo đến lỗi bố mẹ Hoa nuôi năm anh chị em làm quần quật quanh năm suốt tháng mà vẫn không đủ ăn, nhà thì chỉ trông chờ vào hai vụ lúa trừ chi phí ra cũng không được bao nhiêu .Tuổi thơ hoa gắn liền với món ăn củ chuối, bắp chuối thay cơm.Ánh đèn leo lắt soi giữa mâm cơm đạm bạc, giữa cái lưng gù của bố và cái dáng người nhỏ bé của mẹ. Dáng người nhỏ bé cùng với dáng lưng gù đó không dám ăn, dám mặc, lăn lộn giữa nắng mưa , giữa cái rét căm căm của mùa đông để nuôi con khôn lớn .hoa thương ba mẹ lắm nên cứ mỗi lần đi học về là lại đi mò cua , kéo cá ở đồng cùng với mấy đứa trong xóm . Tiếng cười đùa ngây thơ cùng với khuôn mặt lem luộc lấm bùn khi bán được 2.000 đồng tiền cá và cua .Cái dáng gày guộc nhỏ bé của hoa nên mỗi lần đến lớp là bị mấy thằng con trai trêu chọc, hoa chỉ có một cái áo trắng tinh đi học mà ngày nào cũng bị lũ con trai trong lớp viết đầy ở đằng sau áo, Một hôm đang ngồi học thì một thằng con trai ngồi sau bứt tóc , hoa thưa cô giáo rùi cô xuống nhắc nhở , nhắc nhở xong thì hắn lại bứt tóc tiếp vậy là cả buổi hôm đó hoa không học được gì hết . Lúc ra về hoa bị mấy đứa chặn đánh ở đầu đường vì tội thưa cô giáo . Về nhà mẹ hỏi làm sao mà mặt mũi sưng lên như vậy ?
Hoa trả lời : con bị ngã rùi mẹ lại lấy dầu gió bôi lên những chỗ đau của hoa. mẹ nói lần sau con đi đường cần thận nhé Nhìn đôi bàn tay của mẹ nhăn nheo gày guộc chằng chịt những vết sẹo và chai sạn của thời gian nhiều lúc nghĩ hoa chỉ muốn nghỉ học để đi kiếm tiền phụ mẹ .Hoa nói với mẹ con nghỉ học nhé mẹ để đi kiếm tiền phụ bố mẹ nhé ! chứ thấy bố mẹ lăn lộn đi làm thuê mà tiền lại không đáng được bao nhiêu để con đi làm nuôi các em ăn học . Mẹ nói với hoa ;thui cố gắng học hết lớp chín con à . Hoa cũng sợ đi học lắm vì tính hiền lành nên mỗi lần đến lớp lại bị bạn bè trêu chọc . Rùi thời gian cũng trôi qua hoa cũng đã 15 tuổi .Lúc này cô đào hàng xóm bên cạnh nhà hoa rủ lên hà nội làm giúp việc cho một gia đình. Cô đào này cũng đã 33 tuổi mà chưa lấy chồng ở cái tuổi này ở quê hoa được liệt vào danh sách là ế .lúc này hoa cũng đã học xong, ở nhà làm ruộng cũng không có tiền và cũng muốn phụ giúp bố mẹ và các em nên hoa đã quyết định lên hà nội với cô đào .Quần áo hoa mang theo là hai bộ quần áo và một đôi dép lào .Giữa cái trời nắng oi ả của mùa hè , thấp thoáng bóng dáng nhỏ bé của hai bố con với chiếc xe đạp lẹt kẹt leo lên giữa đường rơm của thôn quê chở hoa ra bến xe. Buổi tối ngày hôm đó hoa đã không còn ở quê nữa , lần đầu tiên xa quê lên thành phố hoa nhớ nhà lắm . Công việc ở hà nội cũng khá vất vả nhiệm vụ của hoa là rửa bát cho một quán ăn. Buổi sáng hoa phải dậy từ năm giờ sáng nhặt rau , làm thịt , rửa cá , buổi trưa thì bưng bê cơm nhiều khi khách đông quá cũng phải ăn vội chén cơm , buổi chiêu thì được nghỉ nửa tiếng rùi lại lao vào rửa chén , dọn dẹp , lau nhà .Ở hà nội Hoa chỉ quanh quẩn trong cái só nhà đó cũng không có được đi chơi đâu. Tối đến hoa lại nhớ nhà lắm, nhớ bố mẹ, nhớ các em , nhớ cái mùi rơm , mùi bùn ở quê , nhớ mấy đứa bạn trong xóm cùng nhau thả diều , đi bắt cua, bắt cá , đi tắm sông, nhớ mùa hoa cải vàng rực trên cánh đồng , nhớ cái nắng chói chang cắt da cắt thịt của mùa hè sau mỗi lần đi cắt lúa với những giọt mồ hôi đẫm trên vai của bố của mẹ .Ở hà nội Hoa thường xuyên bị mắng nhiếc , có chuyện gì bực trong người là họ lại lôi ra chửi . Hôm đó hai vợ chồng cãi nhau họ buồn bực trong lòng họ lại chửi hoa . Có một lần hoa lỡ nấu cơm sống thế là ngày hôm đó hoa bị chửi lên bờ xuống ruộng rùi bà chủ cầm cái đũa cả ngoay ngoay nối cơm rùi quất vào lưng hoa đau như trời giáng khiến hoa quay quồng khiến lưng hoa bậm rập in cả hình chiếc đũa cả trên lưng . Không chịu nổi cảnh mắc nhiếc , chửi bới hoa quyết định về quê . Hoa đã chốn về quê với số tiền ít ỏi .Về quê hoa nói dối bố mẹ là ông bà chủ đang khó khăn nên không mướn ngưới làm nữa . Hoa đưa số tiền ít ỏi cho bố mẹ thực ra số tiền cũng chẳng được đáng bao nhiêu vì ông bà chủ đã quỵt của hoa một nửa vì sợ bố mẹ lo lắng nên hoa không cá dám nói .Ở quê hoa lại lăn lưng ra đi làm ruộng , đi cắt lúa phụ bố mẹ , đi chăn châu cắt cỏ , đi mò cua bắt hến đem ra chợ bán lấy tiền phụ bố mẹ nuôi các em ăn học. Ở cái tuổi 16 khi bạn bè được đi học, được cắp sách đến trường thì lại thấy cái bóng dáng nhỏ bé của Hoa giữa cánh đồng rộng lớn , giữa cái nắng của tháng 6, 7 mà ngay cả cá cua cũng phải chết ngoài đồng . Ở quê một thời gian thì có con bạn hàng xóm tên Đảo rủ Hoa vào nam làm may. Đào nói :vào trong đó làm may lương cao lắm thế là Hoa lại xin bố mẹ vào nam lúc đầu bố mẹ Hoa không cho vì trong đó xa quá nhưng rùi thấy con năn nỉ qúa nên quyết định cho Hoa đi. Trước khi đi mẹ khóc và dặn dò đủ thứ, còn mấy đứa em chỉ nói chi vào đó mua kẹo cho em , vì chúng nó thích ăn kẹo lắm nhưng chỉ có cái tết mới được ăn. Mỗi lần tết đến là chúng ăn như chưa bao giờ được ăn , vẻ mặt vui sướng hồn nhiên tranh nhau từng cái kẹo .Lại vẫn cái bóng dáng lưng gù nhỏ bé của bố lóc cóc trên chiếc xe đạp trở hoa đi trên con đường rơm giữa cái trời nắng oi bức nhưng lần này đi không phải hả nội nữa mà là một nơi xa lắm cách quê hoa khoảng 3000 cây số. Lên tàu đôi mắt bố buồn sâu thẳm, mồ hôi ướt đẫm quanh đôi áo mốc meo của Bố. Bố chỉ nói vào đó giữ gìn sức khỏe , lo làm ăn, làm 2 năm thì về quê lấy chồng. Hoa khóc sướt mượt lần đâu tiên Hoa đi xa như vậy. Chiếc tàu lăn bánh qua các tỉnh miền trung, lần đầu tiên Hoa được nhìn thấy biển ,thấy núi . Nước biển trong xanh rộng lớn lăn tăn gớn sóng , nhấp nhô nằm sen kẽ giữa núi rừng trùng trùng điệp,ẩn hiện là nhưng ngồi nhà nhỏ , những túp lều năm dọc bở biền miền trung. Cái nắng ở miền trung khác quá , cái nắng của gió lào biển hit hút nhoén lên mùi mực khô , mùi cá biển miền trung và cả cái mùi đất căn cỗi nơi đây. Thỉnh thoảng tàu dừng thì người dân địa phương lại thi nhau lên tàu bán cá , bán mực . Bỗng có một em bé trai hoảng trừng 5 tuổi người lấm lem, cởi trần, người đen thui lay hoa và nói : chị mua mực giùm em he chị, em bán từ sáng đến giờ hok được con nào, má em về la em .Mặc dù trong túi còn ít tiền để vào sài gòn tiêu nhưng nghĩ thương đứa bé Hoa lại mua số mực đó vậy là Hoa chỉ còn 50.000. Chuyến tàu dừng lại 5 giờ sáng ở sài gòn . Lần đầu tiền đặt chân lên sài gòn Hoa cảm thấy lạ lẫm , Hoa cảm thấy sài gòn có vẻ nhộn nhịp hơn hà nội . Vừa xuống ga Hoa và đứa bạn được người cô của đứa bạn đưa về nhà ở tạm. Hoa và đứa bạn đã được bà cô xin làm may cho một công ty . Mới đi làm Hoa cũng bị chửi bới ăn hiếp nhiều lắm mà bới cái tình hiền lành thật thà , hoa chỉ cắm cúi làm thật nhanh để không bị chửi .Ở cái công ty may này người ta làm theo dây chuyện , mỗi người làm từng bộ phận ,người may ống tay áo , người may thân áo , người cặt vải nên các bố phận liên quan mật thiết với nhau , nhiều hôm hoa mệt quá làm không kịp dây chuyền để chuyển hàng qua bộ khác nên Hoa lại bị mấy người trong công ty la mắng chửi bới , hàng hư của mấy người khác làm cũng đổ lên đâu Hoa , Mấy đứa trong công ty thấy Hoa hiền nên làm hàng rất ẩu rùi chuyển hàng qua Hoa để cuối cùng hoa phải sửa nhiều nên rất mất thời gian , bà trưởng ca thấy hoa làm lâu nên thấy vậy lại chửi Hoa , rùi dọa sẽ đuổi việc .Ở nhà bà cô được một tháng lúc đó hoa cũng có một ít tiền lương đi làm rùi Hoa cũng đứa bạn chuyển qua trọ vì không muốn làm phiền cô nhiều . Ra ngoài trọ ở thấy thời gian đi làm còn trống nhiều nên Hoa quyết định đi học lại cấp 3 bổ túc, được đi học học hoa vui lắm , ngày nào đi làm về chiếc lưng còng của Hoa lại đạp xe trên con đường dốc để đến trường. Chiếc lưng còng người nhỏ bé đó thấp thoáng trên con đường dốc quanh co , giữa cái trời mưa của sài gòn và cả nghe được tiếng hát của cô trên chiếc xe đạp cũ kỹ đã nhòe sơn , tiếng gió nhè nhẹ như sưới mát tâm hồn cô ,ngay cả đàn chim cũng líu lo hát theo cô . Thấm thoát đã hai năm cô cũng đã học xong bổ túc , lúc này hoa gày lắm gày đến lỗi gió mạnh cũng có thể thổi băng cô đi , thời đỉnh điểm lúc đó hoa chỉ còn 35kg .Ở cái tuổi 20 mà người phụ nữ nào cũng đày đặn nở nang còn hoa thì như một mảnh giấy khô , khuôn mặt gầy đen xám xịt hốc hác , với hai gò má hóp lại và đôi mắt trơ ra, đôi bàn gày tay trơ xương và gân guốc đầy mình. Chình vì vậy ở cái tuổi như cô mà không có anh chàng nào để ý.Lúc này Hoa cũng để dành được một ít tiền hoa tính sẽ gửi về nhà một ít còn đâu dành dụm thi đại học . Dù không đậu đại học nhưng hoa cũng đậu vào một trường cao đẳng , thực ra hoa thi đại thui chưa cô cũng chẳng biết cái ngành mình học là sau này ra làm gì chỉ biết nó là một ngành kỹ thuật rất vất vả con gái . Bước vào học cao đẳng rùi hoc ban ngày nên cô quyết định xin nghỉ làm may.Thời gian học cao đẳng hoa cũng đi làm đủ thứ nào là đi làm phục vụ đám cưới ,đi lau nhau cho người ta, .....Kể từ ngày bố chở cô ra con tàu đó vậy mà đã 3 năm hoa chưa về nhà,tiếng sáo vi vu của mấy đứa sinh viên phòng bên khiến hoa nhớ nhà vô cùng , hoa nhớ khuôn mặt bố , nhớ khuôn mặt mẹ không biết bố mẹ có già đi nhiều không , và căn bệnh sương khớp còn hành hạ không , nhớ cây đa , nhớ con sông quê cùng mấy đứa đi tắm sông, nhớ cả cánh đồng vàng ươm lượn sóng như sóng biển vỗ về và nhớ cả tuổi thơ ấu đi học bị bè trêu chọc . Thấm thoát đã 6 năm vậy là Hoa cũng đã học xong , Cô cũng bước qua cái tuổi 24 cái tuổi như ở quê Hoa là lấy chồng hết rùi , đứa nào đứa đó cũng đã con bồng con bế. Ra trường hoa lại rong ruổi đi tìm việc ,tìm không được được việc Hoa lại xin lại đi làm công nhân . Cuộc đời giống như một vong luẩn quẩn , đã 6 năm rùi Hoa không có về quê, ra trường rùi chưa tìm được công việc , không có tiền nên cô chẳng dám về . Làm công nhân được mấy tháng cuối cùng hoa cũng xin công việc gần như chuyên ngành của mình nhưng lương thì cũng quá thấp và từ đó Cô gặp anh cùng cảnh ngộ chính vì cái sự thông cảm hiểu nhau của cả hai nên tình yêu của cô đã bắt đầu từ đó . Từ lúc sinh ra đến giờ Cô chưa được yêu và cũng chưa bao giờ ai yêu cô, đôi khi cố qua tự ti vào bản thân mình nên không dám yêu ai . Chỉ có anh là người không chê cô , không chê cái vẻ xấu xí gầy yếu của Cô., đối với anh cô là cô gái đẹp nhất trên đời . Anh là một người trầm tình . Anh sinh ra trong ra đình nghèo ở thành phố , bố mẹ của anh nghèo nên chỉ dám sinh một mình anh nên bây giờ trách nhiệm đối với anh cũng quá nặng nề để lo cho bố mẹ . Tưởng chừng tình yêu của anh và cô sẽ hạnh phúc nhưng cuộc sống quá sóng gió . Nhà có một mình anh nên ba mẹ đặt hi vọng vào anh nhiều lắm chính vì thế anh cảm thấy áp lực cuộc sống ghê gớm. Từ nhỏ tới lớn anh chỉ biết học và học mọi việc của đàn ông trong nhà , như sửa xe , sửa bóng đèn ...ba anh không cho anh làm mà ba anh tự làm hết anh chỉ biết học và học rùi lau nhà ,giặt đồ phụ giúp bố mẹ vì bố mẹ anh chỉ muốn anh học thành tài để sau này không phải chạy xe ôm ngoài đường , hay bán vé số như ba mẹ anh . Đi học về anh lại chui vào trong cái căn phòng nhỏ của mình và chỉ biết học và học vì thế mà anh học rất giỏi , Anh cũng ít nói chuyện với mọi người xung quanh , cũng không có chị em để nói chuyện . Ngày đó mẹ anh đi bán vé số , còn ba anh thì chạy xe ôm ngoài đường tiền thì cũng không đáng bao nhiêu ,số tiền làm được cũng chỉ đủ để lo cho anh . Chính vì vậy từ nhỏ tới lớn anh ít bươn chải, anh như một con gà công nghiệp nhốt trong lồng , anh cứ nghĩ cuộc sống bằng phẳng như một màu hồng , ra trường là xin được công việc dễ dàng rùi lấy vợ có con .Nhưng cuộc sống đâu phải bằng phẳng như anh nghĩ . Ra trường anh xin được vào một công ty người ta thử việc hai tháng rùi họ không cho anh làm nữa vì anh không sửa được máy móc , anh chọn cái ngành kỹ thuật để học mà ra trường anh không đam mê nó . Anh hoc trên trường anh học rất giỏi nhưng đó cũng chỉ là lý thuyết trên bài vở , đâu phải kinh nghiệm thức tế . Ở thức tế người ta cần cái sự đam mê, tìm tòi, lanh lợi , xử trí tốt. Từ nhỏ đến lớn những công việc nhỏ nhặt như sửa xe , sửa bóng điện... công việc của đàn ông anh đâu phải làm chính vì vậy giờ ra ngoài đời trải nghiệm thức tế ngoài đời anh luôn cảm thấy bế tắc . Anh cảm thấy dằn vặt mình và cho rằng mình là người bất tải , anh sợ sau này mình mình lấy vợ anh không thể lo được cho vợ , cho con , cho gia đình , cho ba mẹ . Nhà chỉ có mỗi mình anh sau này ba mẹ có ốm đau thì anh sợ cũng không biết mình sẽ xoay sở thế nào . Anh luôn sống lo lắng, lo sợ mọi thứ , lo sợ thất nghiệp , sống giống như một người bị trầm cảm , Thời gian thất nghiệp cũng là lúc anh bị stress nhiều nhất, anh cũng không dám nói bố mẹ vì sợ bố mẹ anh lo lắng.
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét